C3

Vi Mot C3
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Affiliates
free forum
Affiliates
free forum

Share | 
 

 traim yeu thuong

Go down 
Tác giảThông điệp
Vanthu
Giám tự
Giám tự
avatar

Tổng số bài gửi : 90
Join date : 12/01/2008

Bài gửiTiêu đề: traim yeu thuong   Sun Jan 13, 2008 11:57 am

Ngày tôi bắt đầu công việc của mình, tôi nói với người đó tôi cần phải làm việc này, vì bản thân mình tôi cần phải học tập để hoàn thiện mình hơn. Lúc đó, trong thâm tâm tôi, tôi biết tôi sẽ được người đó ủng hộ, động viên rất nhiều. Tôi vui vẻ, hồ hởi và nghĩ đến ngày tôi sẽ hoàn thành khóa học. Ngày tôi học môn đầu tiên cũng là ngày tôi nhận được tin ba người đó bị bệnh nặng. Gần một tháng sau đó, tôi vừa đi học, vừa gánh vác toàn bộ công việc ở cơ quan. Thực sự quá tải với tôi, nhưng mỗi lần nhìn thấy người đó về cơ quan, hỏi tôi một vài công việc rồi ngủ thiếp đi, tôi thấy mình hạnh phúc.
Hạnh phúc nhỏ nhoi vì hình như tôi đã giúp ích một chút cho người đó! Tình cảm nhẹ nhàng và trong sáng đó như một lực đẩy cho con người tôi vững bước trong cuộc sống. Thế rồi, việc học và công việc của tôi cũng không có gì quá vất vả, lúc nào tôi cũng ở trong trạng thái phải cố gắng để không bị chậm lại trong những môn học và cũng cố gắng để công việc ở cơ quan của tôi được hoàn thành, không còn thời gian nghĩ đến bản thân và những người gần gũi đến tôi nữa.
Một tình cảm dịu dàng và sâu sắc đã khiến cho tôi sống tốt hơn, nghị lực hơn. Những ngày tháng qua, tôi phải tự gồng mình lên để hoàn thành giai đoạn cuối của khoá học của mình và cũng là hoàn thành khối lượng công việc bộn bề ở cơ quan. Những lúc mà tôi cần sự ủng hộ, động viên của người đó nhất thì cũng là lúc cái tôi nhận được là một con số không tròn trịa. Tôi tự hỏi, tình cảm của con người đến rồi đi, nhẹ nhàng là vậy ư? Nó càng nhẹ nhàng bao nhiêu thì tâm hồn tôi càng đau xót bấy nhiêu, bởi con người tôi là vậy sống rất cứng rắn, mạnh mẽ nhưng là để che dấu đi một trái tim chất chứa đầy tình cảm.
Cái cảm giác hẫng hụt và thất vọng đó làm cho tôi có con mắt nhìn cuộc sống mang một màu sắc đượm buồn. Tôi có cảm giác như một số quy luật của cuộc sống không đúng trong hoàn cảnh của tôi. Tôi biết người tôi yêu thương và kính trọng không phải là người không có lòng tốt, không biết cảm thông và chia sẻ nhưng sao những gì tôi chứng kiến nó tiếp tục trái ngược với những gì tôi suy nghĩ. Một câu hỏi thờ ơ, một thái độ lạnh lùng là tất cả những gì còn lại giữa chúng ta ưh? Đến bây giờ tôi vẫn không dám tin nó là sự thật!
Chút nắng ấm của mùa đông Hà Nội, một trái tim ấm nóng và biết yêu thương không đủ làm tan đi sự băng giá trong tâm hồn! Pray for you and for your family.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
traim yeu thuong
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
C3 :: Nghệ thuật chết(sống)-
Chuyển đến